Anh: “Trường ảo” đọ sức với “trường thật”

“Chào các em. Tất cả hãy ngồi xuống. Có em nào chưa chép bài thơ này hay không?” – thầy giáo hỏi. Bài học Anh ngữ bình thường này không xảy ra trong một lớp học có thật mà trong một lớp học ảo.

Hồi tháng giêng năm nay, Shan Jayran và chồng là John Davies đã khai giảng First College, một trường trung học trên mạng.Trong số 22 học sinh theo học, có nam sinh Zack, 12 tuổi, ở Grimsby. Cậu học tại nhà từ năm lên bảy sau khi bị các bạn trong trường tấn công dữ dội và bắt nạt.

Ưu thế của “trường ảo”

Giờ đây cậu ngồi trước máy vi tính vào lúc 9 giờ sáng mỗi ngày, từ thứ hai đến thứ sáu, để chuyện gẫu tại “sảnh chính” (main hall) với các bạn cùng lớp trước khi bước vô lớp học ảo, được bảo vệ bởi khẩu lệnh, nửa giờ sau đó để học tiết đầu.

Cậu nói: “Lớp khác hẳn với lớp học bình thường. Cháu rất thích. Cũng như nhiều trẻ em khác, cháu không thích bài tập nhà. Nhưng thầy cô giáo dễ thương và cháu được bảo đảm luôn gắn kết tốt với internet”.

Natalie, bạn cùng lớp với cậu, 13 tuổi, theo học một trường tư tại London cho đến năm ngoái.

Cô bé thích trường mới của mình – thầy cô giáo, bạn bè mới và sử dụng vi tính. Natalie kể: “Ở trường trước đây, học sinh hay bị giáo viên bắt nạt trong lớp và những bạn học lớp trên bắt nạt ngoài sân chơi. Cháu không học được nhiều. Cháu sợ nhất môn toán do thầy dạy toán thật đáng sợ. Bây giờ cháu cảm thấy tự tin hơn nhiều bởi chỉ phải lo làm bài mà không cần đứng dậy và nói lớn tiếng. Các bạn cũ của cháu nghĩ trường mới của cháu hẳn tẻ ngắt, cha mẹ họ thì hỏi ‘Trường internet hả?” – riêng cháu chẳng để ý gì mấy. Có điều cháu nghĩ chẳng bao giờ cháu quay trở lại trường thật nữa.”

hoc-toan-lop-5-truc-tuyen

Trường ảo rõ ràng có nhiều thứ khác hấp dẫn nữa: không phải mặc đồng phục, không mất thời gian đi về, được nghỉ thứ sáu, khỏi mang cặp-táp nặng trịch, không bị chen chúc xô đẩy trong những đám đông ở sân trường.

Cô giáo Jayran nói: “Các em vẫn trong vòng kiểm soát”, tuy trường không hề có các dịch vụ chăm sóc hay giám hộ học sinh. Mỗi niên khóa, hiện cô thu học phí 594 bảng (khoảng 1.050 USD). Cô cho biết thêm: “Đây là một giải pháp thay thế. Ý tôi muốn nói trường chính quy không đang mất dần, nhưng chắc chắn sẽ ngày càng có nhiều trường với hình thức như vậy hơn.”

Theo cô trường ảo sẽ trở thành lựa chọn đối với: những học sinh đã bị bắt nạt cần lấy lại lòng tự tin, những gia đình sinh sống ở nước ngoài muốn cho con em họ học tiếng Anh, những trẻ bị rào cản do thể chất hoặc sức khỏe cá nhân, những em đã được giáo dục ngay tại gia đình.

Trong chương trình học gồm các môn tiếng Anh, toán, sử, địa, cộng với các môn khoa học và tiếng Pháp là môn nhiệm ý để dự kỳ thi lấy chứng chỉ giáo dục phổ thông trung học (General Certificte of secondary eduducation – GCSE).

Thêm vào đó, các em học triết học và xã hội học, nghệ thuật, thiết kế trang web và tiếng Tây Ban Nha cũng sắp được đưa vào chương trình.

Có bốn giáo viên dạy tám giờ mỗi tuần và các em có thể làm bài tập tại nhà hoặc bất cứ đâu, miễn là có máy vi tính được nối mạng.
Mọi việc dường như suôn sẻ, nhưng Jayran thừa nhận bà đã phải cho hai giáo viên nghỉ việc do họ dạy “quá buồn tẻ”. Bà nói: “Họ chỉ lo lấy bài từ internet xuống. Chúng tôi đòi hỏi phải làm nhiều hơn. Nếu có ai muốn giảng dạy theo tiêu chuẩn như trường thật, thì đừng tới với chúng tôi.”

Không thấy nhau vẫn học tập

Mọi biện pháp khen thưởng, kỷ luật và giải quyết mâu thuẫn của học sinh đều mang những nét đặc thù theo kiểu dạy trên mạng.

Với bài làm tốt, giáo viên có thể gởi tấm hình một chú mèo con đáng yêu hoặc một robot đến trang web của học sinh.
Giáo viên có thể chọn cách khiển trách học sinh riêng đối với em ấy – chỉ nhấp vào tên của em – hoặc công bố trên window chung cả lớp để tất cả học sinh đều có thể nhìn thấy lỗi của em.

Giải quyết mâu thuẫn đòi hỏi một phương thức hoàn toàn mới do mỗi tương tác giữa học sinh và giáo viên đều được lưu lại.

Nhưng trong khi học sinh tỏ vẻ thích học trường ảo hơn và phụ huynh nói họ hài lòng với tiến bộ của con em mình, ngồi trước máy vi tính năm giờ đồng hồ mỗi ngày có thể mang lại một vài phản ứng phụ chưa thể nói trước đối với các em.
Không có những bài tập thể dục hay nhìn thấy nhau, ít nói chuyện qua lại và giao dịch bằng cử chỉ và không có cơ hội để học cách ứng xử khi bị xô đẩy hoặc bị bắt nạt trong sân trường.

Bà Jayran nói bà đã lên chương trình khuyến khích sử dụng nhiều microphone hơn trong giờ học tiếng Anh và tiếng Pháp, thậm chí dùng webcam.

Tuy nhiên cho đến nay, những thứ này bị một số học sinh phản đối, các em thích lặng lẽ học và rút khỏi sức ép phải phát biểu trong lớp hơn.

Bà Hilary, mẹ của Natalie, nói bà còn có một cậu con trai nữa cũng học tại trường ảo, và thấy cả hai chẳng hề gặp chút khó khăn nào. Bà kể: “Chúng có nhiều bạn bè sống gần nhà và chúng chơi đùa vào những ngày nghỉ cuối tuần. Tôi thật sự cho rằng chúng không có vấn đề gì. Thành thực mà nói, tôi chỉ ngạc nhiên do trường ảo sao mãi tới giờ mới có”.

Theo BBC